Giữa đường

Người đàn ông nước da sạm nắng, ngồi đong đưa đôi chân trên chiếc xe pickup truck xoay lưng ra biển. Giọng ông trầm và khàn đục nghe ra rất thích hợp với những âm thanh xành xạch phát ra từ cái đàn guitar cũ, bạc màu sơn.

– Bob Dylan? “Like a Rolling Stone”?

– Album “Highway 61 Revisited”. Sao ông biết?

– My time.

Thời của tôi. Người đàn ông nhìn tôi từ đầu đến chân như muốn đo lường tuổi tác của tôi. Có lẽ ông ta không tin là tôi già đủ để biết những bài hát của Bob Dylan. Người nghệ sĩ lang thang lắc lư đầu, tiếp tục hát, mắt trái nheo lại vì ánh nắng chiều và cơn gió lộng từ ngoài khơi tát vào mặt ông ta, và mặt tôi. Sực nhớ đến khúc hát dị kỳ của những thủy thủ hải tặc trong những phim truyện.

Đây là chặng dừng xe, nghỉ mệt giữa đường trên xa lộ 5 từ Orange County về San Diego, gọi là Vista Point…

vista-point
Vista Point – Oceanside California – Click for larger photo

 

Như bất cứ cuộc hành trình nào, bất trắc có thể xảy ra, sống là phải chịu các áp lực (stress) đưa đến và chúng ta phải lưu tâm, đối phó. Qua tai hại làm tăng nguy cơ bị bệnh tim mạch và giảm sức đề kháng, áp lực đời sống có những ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khỏe và tuổi thọ của con người. Tuần này một nghiên cứu mới từ Anh Quốc chính thức xác nhận điều bị nghi ngờ từ lâu là, áp lực đời sống hiện nay làm giảm khả năng có thai trong phụ nữ, tăng nguy cơ bị hiếm muộn gấp đôi.

Để tránh tình trạng “burn out” hay “đứt bóng” sớm, chúng ta không nên và không thể tránh né, trì hoãn những yếu tố hay sự kiện gây ra áp lực đời sống mà phải đối mặt với các vấn đề, liệt kê chúng ra, và lập kế hoạch ứng phó. Mỗi ngày nên dành thời gian để giải quyết các vấn đề, sau đó thì không nên nghĩ tới nữa. Cuộc đời không có gì là toàn hảo và vĩnh cữu cả, vì thế không nên đặt ra những mục đích tối hậu cho chính bạn phải đạt được trong mọi lãnh vực.

Trong ngày, nếu được, nên tranh thủ những giờ phút để giải lao, để đi bộ, để nghe nhạc, để đọc sách hay để… ngồi không. Nghỉ ngơi ở đây có nghĩa là được quyền làm biếng, để ngồi nhìn trời nhìn đất bên ly trà hay tách cà phê. Bạn cần những lúc xem có vẻ phí phạm như thế nhưng lại gặt hái được rất nhiều. Ngoài ra nên để dành thì giờ để ngủ ngon, tập thể dục, tập yoga, và ăn uống điều độ.

Ở sở, không nên ăn trưa tại bàn làm việc, chỉ làm cho bạn khó đạt được hiệu quả mà thôi. Làm việc gì thì làm một chuyện cho xong. Nghiên cứu cho thấy đầu óc con người không có khả năng làm nhiều việc cùng một lúc vì thế đừng nên ôm đồm nhiều thứ vô một. Ngoài ra, trừ những dụng cụ cần cho công việc, nên loại bỏ tất cả những thiết bị điện tử không cần thiết. Nghĩa là “unplug”, rút dây cắm cho mọi thứ, kể cả chính bạn.

Về lâu về dài, bạn nên luyện tập để ý tới tất cả những hoạt động trong đời sống. Thí dụ như khi ăn thì chỉ ăn chứ đừng có vừa ăn vừa coi ti vi chẳng hạn, lưu tâm đến vị ngon vị ngọt của thức ăn. Khi đi bộ thì để ý cảm giác của bàn chân chạm vào mặt đất ra sao. Khi tắm thì để ý đến cảm giác của làn nước chạm vào da, vào tóc như thế nào v.v… Tất cả đều là những hương vị của cuộc sống. Nếu bạn sống mà không để hồn vào cuộc sống thì bạn không thực sự sống. Có phải không?

Trong cơ thể con người, khuôn mặt được kết hợp bởi nhiều bắp thịt nhất. Bạn muốn tươi trẻ, chống lão hóa? Hãy sử dụng những bắp thịt đó để nở những nụ cười tươi, cho mọi người, và cho cả chính mình. Buổi sáng thức dậy, hãy nở một nụ cười. Ra đường, vào thang máy, nở một nụ cười với người đi cùng, đừng sợ mình vô duyên. Bạn sẽ thấy một ngày thật đẹp đang chờ đón bạn.

Nghiên cứu còn cho thấy thiền định mang đến những ảnh hưởng tốt cho sức khỏe và những thay đổi ấy còn được in sâu vào DNA của bạn. Tôi không có đủ kiến thức để nói đến những lý thuyết về thiền định. Ở đây xin đề nghị “phương pháp thiền 5 phút”. Trong ngày nên dành những phút để ngồi một mình, để… thở, tạm gọi là những phút định thần. Nếu nhắm mắt được thì tốt, không được thì tìm một điểm nào đó để tập trung tư tưởng. Bắt đầu hơi thở từ lồng ngực của mình thay vì hít hà qua mũi. Kỹ thuật thở này còn được sử dụng bởi nhiều ca sĩ để giữ làn hơi khi hát. Khi thở, nên để ý tới hơi thở, và chỉ hơi thở mà thôi, không vướng bận gì những suy nghĩ khác trong vòng 5 phút. Bạn có thể kết hợp kỹ thuật thở này trong mọi hoạt động hằng ngày, không nhất thiết là phải luôn ngồi một chỗ nhắm mắt, đinh thần gì cả, thí dụ như khi đi bộ, tập thể dục thể thao. Chỉ cần những 5 phút… thở như thế mỗi ngày, áp lực đời sống sẽ giảm đi hẳn.

Cuối cùng, sanh thì phải có tử. Có đi thì có về. Mọi sự bắt đầu đều phải kết thúc hay sẽ trở về điểm cũ để bắt đầu cho một chuyến đi khác. Nên coi cuộc sống là một chuyến viễn du thì sống bớt khổ về tinh thần…

Đi và về. Tôi đã đi và về trên tuyến đường này nhiều năm qua. Trạm dừng chân giữa đường nầy dần dà là một chỗ không thể thiếu trong đời sống như một bài hát có lúc nhanh lúc chậm và được ngắt nhịp bằng những dấu lặng cần thiết.

– Tôi tên Mike, còn ông?

– Mike ngưng hát, đưa cái đàn guitar cho tôi. Đón lấy đàn trong tay, tôi xưng tên, và bắt tay người bạn mới. Một chân dưới đất, chân kia gác trên chiếc truck của Mike, tôi dạo nốt nhạc và gõ nhịp trên thùng đàn.

– Giọng hát của bạn giống như người Tô Cách Lan, hát dân ca của họ.

– Thế sao? Chắc giọng tôi khàn và đục, phát âm cứng như người Tô Cách Lan? Đây là một bài dân ca của người Việt, một nhạc sĩ Việt nổi tiếng đã dịch ra tiếng Anh.

Tôi vừa hát cho Mike nghe bài “Hát Hội Trăng Rằm” do nhạc sĩ Phạm Duy dịch ra tiếng Anh.

– Không phải thế, ông nói tiếng Anh rất chuẩn, tôi tưởng là ông sanh đẻ ở Mỹ. Chỉ khi hát, giọng ông đổi khác.

Tôi trả lại đàn cho người khách. Chúng tôi tiếp tục gạ chuyện trong khi hắn hát tiếp một bài khác của Johnny Cash. Trên bãi cát, những con sóc và hải âu bận rộn tới lui giành nhau những mẫu bánh mì mà khách liên tục ném xuống.

– Tôi phải về đây, với con bé Sandra. Ông và tôi chắc cùng tuổi?

– Có lẽ, con tôi đã trên 20’s. Anh còn con dại?

– Nó đang chờ tôi về cùng ăn tối.  Tôi muốn nó lớn lên biết cha nó là ai. Tôi có lỗi với với hai đứa con trai lớn, cũng như tôi lớn lên không biết cha tôi là ai cả. Tôi muốn cái vòng lẩn quẩn phải chấm dứt.

Chúng tôi chào tạm biệt. Ngoài kia mặt trời đang chìm xuống biển, một vùng màu đỏ tím tràn lan trên màu xanh thẫm…

Đi và về. Con người ta là sinh vật của thói quen, cần những điểm dừng chân. Lần này tôi quay xe đậu lưng xoay ra biển, tự dưng nhớ đến thời sinh viên, mùa Hè chạy xe xuống tận mé nước ở biển Daytona Beach bên Florida.

– Ông hát giống giống như người Tô Cách Lan.

Tôi ngẩng đầu lên. Không phải Mike, là một cô gái trẻ, đứng khoanh tay nhìn tôi hát, buổi chiều nghiêng nghiêng nắng.

Comments

comments